Nhiều lúc chúng ta quên mất, người lắng nghe chúng ta nhiều nhất luôn là chính mình. Quên ghi nhận công lao của mình. Quên mất đi vai trò của mình. Quên rằng mình cũng cần được chính mình ủng hộ, khích lệ.
Một đức tính mà tôi muốn con cái mình sẽ luôn giữ được suốt cuộc đời, là sự chính trực. Chỉ có những người đủ can đảm và niềm tin vào chính mình mới giữ được sự chính trực.
Những người làm ta đau khổ ấy, họ có biết nỗi đau của ta sâu đến nhường nào không? Không. Bởi vì họ vẫn đang quằn quại với nỗi đau khác, của họ. Và rồi họ bị điếc trước nỗi đau của ta.
Sau khi đi qua những giông bão cuộc đời, tôi nhận ra rằng bình yên trong lòng mình là điều quý giá hơn tất thảy. Nếu tôi không tìm thấy bình yên từ bên trong, tôi sẽ lao vào hay tạo ra những “cơn bão” bên ngoài.