Chuyện vặt (P1)


Chuyện 1: ăn cướp chà là

Sáng thứ 2 tuần trước tôi đi bộ. Trên đường về tôi lụm mấy quả chà là rụng từ trên cây, gặp lũ kiến cũng đang thu hoạch chà là chín dưới gốc cây.

Chúng nó bảo: “Loài người kia, cô đã có nhiều thức ăn rồi mà vẫn giành giật món này với chúng tôi là sao?”

Tôi ợm ờ: “Của ngon không thể chiếm lấy ăn một mình như thế được đâu.” Nhưng trong lòng tôi rất đắc chí “Tôi ăn cướp thì đã sao? Kẻ tàn ác thường sống thảnh thơi mà”.

Những quả chà là này giờ là của tôi. Yummm, siêu ngon.

Tuần này mẹ tôi lên chơi. Chiều tối, tôi dắt mẹ tôi đi nhặt chà là cho đỡ buồn. Lần này tôi dẫn mẹ đi cung đường nhiều cây chà là hơn nội khu chung cư tôi. Mẹ con lụm cả buổi được cả bịt to. Tôi quên chụp lại mất.

Sáng hôm sau, câu đầu tiên khi tôi nghe mẹ hỏi lúc bật dậy lúc 5h30 sáng để đi tè là: “Đi lụm chà là tiếp không con?” ????

chuyện 2: đàn gà trên metro

Chuyện là tôi có việc vô trung tâm. Tôi chọn đi metro cho mát.

Tôi đang chờ tàu đến, không gian rất yên tĩnh. Tuuuu tuuuuu, metro đến mở cửa đón tôi, đập vô mắt tôi là sự ồn ào maximum này, xé rách cái không gian yên tĩnh trước đó không thương tiếc.

Chiêm chiếp. Chiêm chiếp. Chiêm chiếp.

Nguyên đàn gà xâm chiếm cái metro.

Một sự xâm chiếm dễ thương.

CHUYỆN 3: CÂY Ở BAN CÔNG

Trộm vía ban công nhà tôi, cối cây mọc rất xanh tốt. Trầu bà bò lên vách thành trầu ông.

Tiếc là cuộc vui nào cũng đến lúc tàn.

Chúng nó rậm quá. Đến mùa mưa, khi gió tầng cao quật vào nhà, cả cái ban công rung lắc dữ dội. Hai lần gần nhất tôi đang ngủ trong phòng vẫn nghe tiếng rung giật từ ban công.

Ba ngày sau ban quản lý gọi điện yêu cầu cắt tỉa bớt.

Và đây là những gì đã cắt từ đám cây.

Và những gì còn lại

Tôi nhìn mà không khỏi xót xa.

Tôi nhờ anh hai đem trầu ông to lớn về cho mẹ trồng tiếp. Còn lại đành bỏ thùng rác. Sau đó tôi suy cả ngày.

Thôi thì vạn vật đều có luân hồi, có đến sẽ có đi. Hy vọng đám cây của tôi sẽ mau chóng hồi phục, nhưng đừng lớn quá nhanh nhé.