Cảm thấy được yêu.


Tình yêu không đến từ được thuyết phục. Tình yêu đến từ được cảm giác được yêuel.

1.

Hôm rồi, chú tôi gọi cho tôi, bảo tôi về nhận tiền thừa kế từ bà nội. Tôi cười phá lên. Sống đủ lâu rồi thì cái gì cũng thấy là có thật.

Tôi đã không còn cần tiền từ ba tôi hay nhà nội, từ lâu rồi.

2.

Tôi còn nhớ những năm tôi đại học, thiếu tiền, tôi về xin tiền, vay mượn ba tôi. Ông bảo ông không có. Tôi không trách gì. Tôi chỉ về cầu may và chặt đứt hy vọng của mình thôi. Cả họ nội chửi tôi cũng nhiều năm, nhiều lần rồi nên bị chửi thêm lần đó nữa cũng không khác mấy.

3.

Ba tôi, vốn không phải là người keo kiệt. Ông ấy là cả bầu trời tuổi thơ của tôi.

Tôi có một tuổi thơ đủ đầy, một trái tim dũng cảm, một nghị lực kiên cường, một nhân sinh quan ngay ngắn, đều là nhờ ông ấy. Tất cả những món đồ chơi, những thú vui tôi có được ngày bé, đều là từ ông ấy. Ông ấy mua về, hoặc lượm về, hoặc xin về, hoặc làm cho tôi.

Bốn mùa, dù nhà tôi có thiếu thốn, tôi đều có thú vui khác nhau cho mình, chưa bao giờ nhàm chán vì mẹ không cho ra ngoài chơi.

4.

Mẹ tôi chỉ quan tâm tôi ăn cơm đúng giờ, đi ngủ sớm, vệ sinh trước khi đi ngủ, không quên uống thuốc… Bà luôn la mắng và nhắc chừng. Tôi đều không thích.

Sau, tôi còn biết bà luôn lo lắng làm sao tích góp được nhiều nhiều, tiết kiệm nhiều nhiều, lo cho tôi đường dài ăn học rồi chống lầy, sắm sửa nọ kia cho cuộc sống đỡ vất vả.

Nhưng mà, trừ những điều đó, bà ấy gần như luôn bỏ qua những nhu cầu khác của tôi. Tôi hiểu góc nhìn của bà ấy và luôn cố giao tiếp để bà ấy hiểu tôi tự lo được cho mình và quan trọng những điều khác hơn.

Cuối cùng vẫn là dã tràng se cát biển Đông.

Tệ hơn là một đoạn thời gian, ngày nào mẹ cũng nhắc đến tiền, hết tiền và cải vã vì tiền. Có lúc to tiếng tôi nói với mẹ, “mẹ chỉ biết có tiền”. Tôi không nói vì giận dỗi. Tôi thật sự cảm thấy như vậy trong nhiều năm và chết mòn vì nó.

5.

Tôi luôn thích nuôi mèo hơn chó, chắc vì tương đồng. So với chó, mèo là loài vật khó mở lòng hơn. Loài chó rất bao dung với chủ của mình. Cho dù bạn có đối xử tệ với nó thế nào, nó vẫn một lòng yêu thương và trung thành.

Tôi tận mất thấy ba mình đáng đập con chó của mình cả buổi chiều đến độ nó muốn tàn tật. Ông ấy thay đổi tính cách rất nhiều sau một tai nạn giao thông. Con chó rất đau, nó đi không nổi sau trận đòn roi. Nhưng nó vẫn một lòng quấn quýt ông ấy.

Tôi thì không thể.

Mèo lại khác. Chúng nó đỏng đảnh, độc lập hơn nhiều. Chúng nó chỉ nguyện ý trò chuyện, quấn quýt một người khi mở lòng với họ, khi nó tin tưởng họ, khi nó cảm nhận được tình yêu thương họ dành cho nó.

Những thứ lý luận nhân danh tình yêu như, vì tốt cho mài, vì thương mài, vì mài… chúng đều không hiểu và từ chối hiểu. Chúng chỉ hiểu được người chủ yêu thương là được vuốt ve, chải lông, cưng nựng, chú ý, quan tâm, cho ăn, chơi đùa và dọn shit.

Tôi sẽ thấy hạnh phúc khi khách đến nhà tôi bây giờ và nhận ra hai đứa nhà tôi “nói” nhiều, lanh lợi hơn trước.

6.

Nếu không thể đưa cho ai đó thứ họ cần hay muốn, thì đừng ép họ nhận thêm những thứ họ không muốn cũng không cần.

Chẳng có sự cảm động nào sinh ra từ sự ép buộc. Chẳng có tình yêu nào sống dậy từ lời lẽ rằng điều đó là vì họ đâu. Người ta chỉ cảm thấy được yêu, chứ không phải thuyết phục rằng họ đang được yêu.

7.

Sau quá nhiều cải vã và tổn thương, tôi dọn ở riêng khỏi mẹ. Sau này mẹ tôi luôn cố gắng quá mức trong bất kỳ thứ gì “dành cho tôi”, có thể vì nhớ tôi, có thể để bù đắp lại.

Nó lại chỉ làm tôi mệt mỏi. Mệt tôi suy nghĩ lý do để chối từ. Tôi đã không cần tất cả những điều đó, từ lâu rồi. Dường như những gì bà ấy làm để xoa dịu chính mình, hơn là dành cho tôi?

Không biết được. Chúng tôi chưa bao giờ có ngôn ngữ chung.

8.

Còn nhà nội tôi, kể từ lúc ba tôi sa ngã, họ chửi tôi nhiều đến độ tôi không biết văn nào viết hết chua cay. Chúng tôi từ nhau từ tám kiếp rồi.

Tiền thừa kế kia, mẹ tôi đoán, là của ba tôi gửi nhà nội. Ba tôi có một khoảng dư sau khi ba mẹ ly hôn. Khoảng đó tính ra cũng không nhiều và dạng góp mua đất đai. Nên khi xưa ông nói ông không có tiền cũng không phải nói dối. Ông chỉ tính sai thôi.Cũng tức là, nếu tôi không về thì đất đó cứ treo đó. Tôi chẳng rảnh để về vì mấy người từng mắng chửi mình “không tiếc lời”.

Nhưng mà tôi không chê tiền, nên tôi bảo anh tôi rảnh thì về thay.