My children / MỘC & MIÊN (P1): Hành trình đến với hai đứa trẻ


My children is my life coach. Chúng nó dạy tôi cách cảm nhận cuộc sống và cảm nhận tình yêu thương, một cách đúng đắn lần nữa. Hành trình bắt đầu nuôi hai đứa này cũng kha khá chông gai.

1.

Tôi vốn có tự tin là mình sẽ xây dựng mối quan hệ tốt đẹp với chúng dễ thôi vì tôi có nhiều kinh nghiệm nuôi mèo, nhưng có lẽ những con mèo trước đây đã quá dễ nuôi rồi.

2.

Con mèo lớn, con Miên, ngoại trừ hay dỗi, thích sai khiến, thao túng kẻ khác thì còn lại tôi thấy nó khá giống tôi. Thông minh, hiểu chuyện, xa cách, và khép kín.

Nó là con mèo đầu tiên tôi nhận nuôi khi đã hoàn toàn trưởng thành.

Nó rời ngôi nhà cũ, người chủ cũ, đám bạn mèo cũ gắn bó 4 năm, đến ở với tôi, không gào, không trốn. Nó chỉ là ăn rất ít, không muốn gần gũi ai, cũng không muốn chia sẻ điều gì. Tôi không nghĩ thế giới có nhiều người có thể vượt lên cô đơn mà sống tiếp như nó.

3.

Lúc tôi nhận nuôi a Miên 3 tháng thì phải đi xa 10 ngày. Lúc đó tôi có nuôi một con mèo tuxedo nhỏ khác, siêu nghịch, để a Miên có bạn có bè. Lúc tôi đi, mẹ tôi bảo đưa hai đứa mẹ giữ hộ.

Khi tôi vừa về đến Sài Gòn, trời đổ mưa to. Tôi lại có một trực giác không lành, láy xe về nhà mẹ đón mèo.

Con mèo tuxedo mất. A Miên gầy rộp đi. Mẹ tôi mất ngủ vì lũ mèo.

Lúc đó tôi vừa mệt, vừa chóng mặt say xe, vừa lạnh, vừa đau đớn, vừa hối hận. May là hôm đó có em tôi đi cùng. Tôi và em tôi ôm con Miên đi xe máy một đoạn đường dài, hơn 100km, giữa đêm mưa dông sấm chớp, qua nhà mới. Chắc chỉ có con bé mới theo tôi làm mấy chuyện điên rồ như vậy.

Tôi rất sợ a Miên sẽ mất lần đó. Tôi sợ niềm tin của mình lại sụp đổ, không hoàn thành nổi lời hứa với một con mèo.

4.

Sau khi ở nhà mới hai hôm, con Miên vẫn rất stress. Tôi lại nhận nuôi thêm một con mèo nhỏ, là Mộc, với hy vọng cứu vớt a Miên sau nỗi đau mất bạn.

Nói về con mèo nhỏ, con Mộc, phải nói nó là con mèo tồ nhất, nhiều thói hư tật xấu nhất, ốm yếu nhất tôi từng nhận nuôi. Tè bậy, rất hay cào cạp cắn người, cắn lông kẻ khác, giành ăn, chạy giỡn ngã bể đồ, hay bắt côn trùng chơi rồi ăn, xong lại ói.

Có hôm ghẹo ong để ong đốt vào mặt, sưng vù. Có hôm cắt đứt cọng cáp 1M. Hôm khác tè lên nệm, sofa, rèm cửa, gọi người đến giặt xong rồi tôi không có giường ngủ hai hôm. Toàn chơi mấy trò tốn tiền, lại khiến tôi khó ngủ phát điên.

Tôi nhớ có đoạn thời gian nó 3-5 tháng tuổi, rất nghịch. Tôi la nó nhiều đến nó hoảng, nó tự liên kết tên nó với việc sắp ăn đòn, gọi tên nó là nó trốn mất biệt.

5.

Tôi đâu có nuôi mèo để nó xa cách với mình như vậy. Tôi muốn nó là những đứa trẻ như nó vốn là, yêu thương tôi tự nguyện, không phải thay đổi tính cách để thích nghi với môi trường, là tôi.

Nên tôi là người thay đổi.

Tôi dành nhiều thời gian hơn cho mèo của mình trong từng việc. Tôi tiếp cận chúng bằng cách chúng mong muốn và có thể hiểu được. Đứa nào ham ăn thì đút ăn nhiều. Đứa nào ham chơi thì đầu tư đồ chơi, thời gian chơi, trò chơi.

Tôi ôm mèo đi vệ sinh vào buổi sáng, ôm mèo lên giường chơi vào buổi tối, gãy lưng cho tụi nó ngủ, kê ghế cho mèo ngồi kế bên tôi khi tôi ăn, dọn bàn làm việc cho chúng nó lên nằm, kê bàn giường tủ cho chúng nó leo, cả ngày lẫn đêm, không gọi tên nó khi la nó, nói chuyện gọi tên khi âu yếm, vuốt ve, cho ăn….

Khi chúng nó bắt đầu tự nguyện đến gần tôi, lên giường ngủ với tôi, quấn quýt tôi, kiếm tôi chơi đùa…tôi biết mình đã thành công. Và tôi có một gia đình mới, một người, hai mèo, hạnh phúc, bình yên, ăn ý (miễn là tôi có đủ tiền).

6.

Trong những ngày tháng tôi sống tách mình khỏi người thân, tôi học lại cách xây dựng tình cảm, sống chung tôn trọng và hạnh phúc với hai cá thể sống khác, hai con mèo.

Mèo có nhiều niềm hạnh phúc truyền cho tôi. Chó cũng thế. Hoa cỏ cũng thế. Thế giới tự nhiên luôn dồi dào hạnh phúc để cho đi.

Duy chỉ có con người là dường như luôn đau khổ và gây ra đau khổ cho nhau?