Có những lúc, người ta trở nên mặc cảm chỉ vì quên mất họ đang ngầu như thế nào.
1.
Bất cứ lúc nào con mèo của tôi, con Mộc, bắt được cây vờn mèo, nó đều sướng phát điên. Mắt nó long lanh, phát sáng. Dù một ngày nó phải bắt được cây vờn mèo mấy chục lần, trong suốt hay năm qua, nó chưa từng bớt đi sự phấn khích.
Tôi tự hỏi bao lâu rồi mình chưa phấn khích được như nó.
Thế còn bạn, lần cuối bạn thấy mình ngầu nhất là khi nào thế? Không thể trả lời ngay mà không lục lọi trí nhớ, đúng không? Cứ như càng lớn dần, người ta càng cảm thấy bản thân tầm thường và thiếu thốn hơn.
2.
Kể từ khi có mạng xã hội, mọi thứ càng trở nên bớt ngầu đi. Dù làm bất cứ điều gì thì luôn có người làm tốt hơn, đẹp hơn, được yêu thích hơn, ngay tại ngoài kia.
Những điều bạn làm được, dù có xuất sắc đến đâu, cũng bỗng chốc trở nên tầm thường, kém hấp dẫn. Một cái like trên mạng xã hội không đáng nhắc tới vì ngoài kia có người được chục like, ngàn like, triệu like, ngay trước mắt. Nhưng một post ngàn like triệu like cũng không khiến bạn cảm thấy phấn khích quá lâu. Sẽ nhanh thôi, bạn tiếp tục khát khao những cột mốc cao hơn.
Cơn đói dopamine này là vô cùng tận.
Nhưng giờ có ai đó, đến nói trực tiếp với bạn rằng: “Ồ bạn giỏi thật thấy”. “Sao bạn làm được hay vậy.” “Tôi thích góc nhìn của bạn.”… thì hẳn bạn sẽ sướng điên, hàng ngày, hàng giờ ấy. Chỉ cần một người thôi, đã tạo nên sự khác biệt rất lớn rồi.
Thế rồi, cái gì mới thật sự là ngầu?
3.
Khi tôi ngắm hoa trên mạng, màn hình máy tính điện thoại. Tôi thấy chúng nó đẹp. Tôi thấy ờ thì hoa này đẹp hơn hoa kia, vì tôi thích hình dáng này hơn hình dáng kia…
Đến khi tôi tự mình mua hoa, tự mình cắm, thì với tôi, tất cả các bông hoa đều đẹp. Loài hoa nào cũng đẹp. Tròn đầy, viên mãn, hạnh phúc, dễ thương.
Ngày nào tôi cắm bình hoa mới, tôi đều rất vui, như có một dòng năng lượng từ đóa hoa truyền đến tôi. Và tôi cảm thấy mình đủ. Tôi quên mất mình đã từng “áp đặt” cái sự đẹp lên những bông hoa như thế nào. Tôi chụp hình những bông hoa lưu lại chỉ để lúc nhìn lại, tôi sẽ nhớ mình đã hạnh phúc như thế nào lúc ngắm nhìn tụi nó lần đầu tiên.
Trải nghiệm này siêu ngầu. Nó ngầu đơn giản vì nó có thực, diễn ra ở thế giới thực, và tôi thật sự cảm nhận được hết cảm xúc lâng lâng ở thời điểm đó. Trọn vẹn, đong đầy.
Những đóa hoa dạy tôi rằng, bất cứ điều gì diễn ra ở thế giới thực, đều ngầu. Một điều thật sự diễn ra luôn chân thực, sống động, nguyên bản, và ngầu lòi.
Chỉ là con người luôn dễ bị đánh lừa bởi những thứ phù phiếm, giả dối, méo mó.
4.
Chính chúng ta biết rằng những cổ máy dopamine mạng xã hội đang láy chúng ta, cả xã hội này đến những kỳ vọng quá xa, xa đến mệt mỏi rã rời, không khác gì người khát nước cố nhấc những bước chân mỏi mệt đi đến cái ảo ảnh trên xa mạc.
Bất cứ nỗ lực nào để thoát khỏi cái guồng quay điên cuồng này đều khó khăn như bơi ngược dòng.
Nhưng bạn biết không, đó là những nỗ lực khủng khiếp, to lớn, đáng giá nhất bạn có thể dành cho mình. Đó chính là nỗ lực giành lại chính mình, trở về mặt đất và nhớ về bản chính.
Việc sống và sống như chính mình là một thành tựu rực rỡ vì cuộc sống đó là cuộc sống thực.

