Đến hôm nay, sau khi tạo cái blog này được hai ngày, tôi mới nhận ra mình thích viết đến vậy. Viết cho chính mình, viết mà không cần nhiều đắn đo người ta đọc sẽ hiểu như thế nào, đánh giá như thế nào, phán xét như thế nào. Chỉ là viết xuống thôi.
1.
Viết lách vốn không phải thế mạnh của tôi. Ngày xưa, khi đi học, tôi cũng ăn đủ trái đắng, khổ sở với môn Văn. Thời ấy, không những kỹ năng viết yếu, tôi còn chưa từng viết thật lòng mình, không mang một tâm tư trong sáng để viết xuống như bây giờ.
2.
Sau này đi làm, công việc của tôi đòi hỏi tôi phải viết rất nhiều, viết mỗi ngày, viết cho nhiều người ở nhiều vai trò khác nhau. Công việc này giúp ích cho tôi khá nhiều trong rèn luyện kỹ năng viết. Tôi phải cân nhắc họ là ai, có kiến thức về lĩnh vực nào, quan tâm những điều tôi trình bày ở khía cạnh nào. Bất kể thế nào, tôi phải đảm bảo họ hiểu được, hiểu rõ ràng và rành mạch.
Và điều quan trọng nhất là họ cần hiểu được mức độ quan trọng và đặt đủ sự quan tâm cho một vấn đề như nó nên là, không nhiều hơn cũng không ít hơn. Chỉ một hiểu lầm hay không rõ nghĩa thôi, cũng mang đủ loại rắc rối đi kèm.
Viết trong công việc mang rất nhiều gánh nặng. Giờ nghĩ lại thấy càng nặng.
3.
Thế nên, dù không giỏi viết, không có khiếu văn, nhưng tôi vẫn sống với nó mỗi ngày, trong 7-8 năm. Trong suốt thời gian đó, tôi không những dành hết tâm sức vào câu chữ mình viết, cải thiện nó không phải ở ngữ pháp, tu từ, kỹ thuật … mà còn ở sự chân thành, tâm tư, tình cảm.
Nhờ viết nhiều tôi mới hiểu rằng, đến cuối cùng, kẻ tiếp thu những điều đó, những dòng viết này là một con người, không phải một cổ máy. Con người không thể chạm đến chỉ vì sự thật (fact) mà chính vì sự thấu hiểu (understand), sự đồng tình (agreement), và sự đồng cảm (empathy).
Viết là gửi gắm tâm tình vào trong từng câu chữ. Những lời nói ra viết xuống, trước khi chạm đến trái tim người đối diện, nó cần chạm đến trái tim người viết ra nó. Người viết tốt không phải vì họ có khả năng nói lời hoa mỹ, mà vì họ có sự kết nối với bản thân tốt hơn.
4.
Còn giờ thì, viết lách với tôi không còn là một trở ngại. Nhất là ở đây, tôi cảm thấy tự do viết những gì mình muốn, không đặt nặng kỹ thuật viết, ai đọc, đọc vì cái qq gì. Tôi chỉ quan trọng tâm tư mình, kết nối với chính mình nhiều hơn, nhiều hơn nữa.
Lỡ viết rồi mà thấy nhại cảm quá, không thể để trôi nổi trên mạng thì tôi đặt password thôi. LOL. 😂.
Tôi thật sự cảm thấy thoải mái, hạnh phúc, và chữa lành khi viết xuống những dòng này. Cứ như gỡ được một lớp mặt nạ và thả lỏng vai khi ở đây vậy. Haha.
In the end, here is my home.

