Nhiều lúc chúng ta quên mất, người lắng nghe chúng ta nhiều nhất luôn là chính mình. Quên ghi nhận công lao của mình. Quên mất đi vai trò của mình. Quên rằng mình cũng cần được chính mình ủng hộ, khích lệ.
1.
Giả như cuộc đời là một màn game mà mình là người thiết kế nó. Khi mình thiết kế, mình có vài tài nguyên trong tay, vài điều muốn làm, vài ràng buộc phải tuân theo, vài sự kiện phải đi qua. Còn lại chọn hard hay medium mode là tùy mình.
Nên nó là một lộ trình có sẵn nhưng cũng không có sẵn.
Nhiều lúc đang bon bon đột nhiên vấp phải sự kiện (event) dẫn đến ngã rẻ (twist) đảo lộn cả cuộc đời mình. Rồi rảnh rảnh nhìn lại quá khứ, hay có mấy cái suy nghĩ như, đáng lẽ mình có thể làm tốt hơn. I could have done better?
2.
Nhưng, ít người nghĩ rằng, okay, cái game chó chết này khó vãi nồi. Mình ngầu lòi cỡ nào mới chịu nhảy vào chơi. Làm được như thế này đã là vô cùng xịn.
Vô cùng đẹp mắt, tuyệt vời. ![]()
![]()
![]()
![]()
“Kẻ có thể làm tốt hơn chỉ có thể là tao bây giờ, hoặc sinh ở hành tinh khác với cái mode game dễ hơn.”
Ít người dành lời ngợi khen tuyệt đối cho những gì mình đã trải qua.
Thật tâm.
Chân thành.
3.
Đa số mọi người sẽ sung sướng khi nhận được lời khen ngợi đó từ bên ngoài, đặc biệt từ những người quan trọng.
Thế chính bạn không quan trọng sao?
Hay bạn không tin tưởng đáng giá của chính mình?
Tại sao thế?
Có khi chính mình là người đã chọn đặt cái sự kiện, cú cua khét lẹt đó, ở đó, thời điểm đó, vì mình tin mình có thể vượt qua và đi tiếp một đẳng cấp khác tốt hơn. Không nhận ra bản thân tin rằng có thể làm tốt hơn nếu gặp lại sao?
4.
Lần tới làm được cái gì đừng quên thưởng cho mình vài lời khen thật tâm, chân thành nhé. Bởi vì, bạn VÔ CÙNG QUAN TRỌNG với chính mình. Chính bản thân bạn là người đầu tiên và xứng đáng nhất nghe những lời khen ngợi ấy.


