Những người làm ta đau khổ ấy, họ có biết nỗi đau của ta sâu đến nhường nào không? Không. Bởi vì họ vẫn đang quằn quại với nỗi đau khác, của họ. Và rồi họ bị điếc trước nỗi đau của ta.
1.
Xóm tôi ở lúc nhỏ, có một con bé tên Xuyến. Nhà nó cách nhà tôi hai con hẽm, cỡ 200m. Từ lúc tôi biết nó, nó đã sống với ba, bà nội và em gái nó. Không ai nhắc về mẹ nó. Lớp hai, tôi học chung với nó. Một hôm, tôi tò mò hỏi mẹ tôi là mẹ nó đâu rồi. Mẹ tôi bảo mẹ nó bỏ đi rồi. Cực khổ nợ nần quá không chịu nổi nên bỏ đi rồi.
Tôi nhận ra mẹ tôi có sự đồng cảm với người phụ nữ đó nhưng tôi thì không. Với tôi, lúc đó hay bây giờ, cô ta ÂM điểm. Âm vô cực.
Mẹ nó bỏ đi vì cuộc sống khó khăn quá. Còn nó và em gái nó thì sao?
Những đứa trẻ bị cha mẹ bỏ rơi như vậy, cả cuộc đời sẽ mãi tìm kiếm sự ghi nhận từ người khác. Nó mãi mãi tìm kiếm tình yêu, sự ghi nhận từ bên ngoài (external validation) hoặc không bao giờ thấy đủ an toàn để tin tưởng người khác trong cuộc đời này (insecurity). Có thể nói, tổn thương đó để lại là một dị tật tâm lý vĩnh viễn.
2.
Mẹ tôi là một nạn nhân như thế. Mẹ tôi không chỉ bị bỏ rơi, bà còn bị lợi dụng, bị thao túng tâm lý nhiều năm đến lấy chồng rồi mới cắt đứt dần với cái nhà đó.
Bà ngoại tôi bỏ lại mẹ tôi đi tái giá khi mẹ tôi mới 3 tuổi. Và mẹ tôi không phải đứa đầu tiên hay duy nhất bị người đàn bà ấy bỏ rơi như vậy. Năm tôi lớp 3-4, người lớn trong nhà có nhắc về chuyện cũ, chủ yếu là mấy bà dì bao che lỗi lầm cho bà ngoại đã mất của tôi.
Tôi kiểu #₫_&#!?@₫!? Chỉ riêng thái độ này, ba tôi đánh tôi một trận đòn đúng lớn, cả xóm đều hay.
Ngoại tôi, người phụ nữ phải đủ tham lam lẫn tàn nhẫn cỡ nào mới để một đứa trẻ trơ trọi giữa đời như vậy? Những tổn thương mẹ tôi phải chịu là từ những con quỷ đội lốt người thân của mẹ tôi. Nhưng ác cái là, mẹ tôi rất tin tưởng họ. Mẹ tôi không hề biết những xảo trá trong đó cho đến khi tôi phải vạch trần nó trong nhiều năm liền.
3.
Sau khi đã nhận ra nhiều điều, mẹ tôi lại đâm ra căm ghét, thù hằn nhà ngoại.
Tôi kêu bà bỏ hết đi để sống cuộc đời mới. Bà ừ. Nhưng mà nói miệng bỏ qua thôi chứ thật tâm bà không bỏ được. Những người từng đối xử bất công với bà, đâu mấy ai còn ở dương thế cho bà đòi lại công bằng nữa.
Đó là lý do, dù mẹ tổn thương tôi rất nhiều năm, rất nhiều lần, không đếm xuể nhưng tôi chưa bao giờ từ bỏ việc giúp bà ấy cảm thấy tốt hơn từng ngày, hay thật sự căm ghét, trách móch bà ấy.
4.
Tôi biết đằng sau những hành động lời nói vô thức gây tổn thương tôi là một tâm hồn bị tổn thương sâu sắc, vẫn còn đau đáu, dính mắc vào những ấm ức, tổn thương hằng sâu.
Tôi chỉ thấy bà đáng thương nhiều hơn đáng trách.
Nhưng cuối cùng, tôi vẫn thương mình hơn. Tôi tách khỏi bà để cắt đứt những tổn thương liên thế hệ này. Một người không đủ quyết tâm chặt đứt những điều cũ kỹ thì mãi mãi không thể trở thành phiên bản mới tốt hơn của chính mình.
5.
Sau vụ của mẹ tôi, tôi dần nhận ra mình có trauma với tranh cãi, hiểu lầm, và không được thấu hiểu. Những vết thương chưa lành đó có thể dễ dàng bị người khác xé toạt và đau đớn trở lại, chỉ sau một cuộc cãi nhau.
Nên là, ai khiến tôi bị cuốn vào những tranh cãi, tôi sẽ lại tránh né họ, như cách tôi phòng vệ, cách ly với nỗi đau của mình. Tôi sợ nỗi đau họ đã và sẽ đem đến, trong vô thức.
If you wanna an argument, you will lose a relationship

