Nếu có con, một đức tính mà tôi muốn con cái mình sẽ luôn giữ được suốt cuộc đời, là sự chính trực. Chỉ có những người đủ can đảm và niềm tin vào chính mình mới giữ được sự chính trực.
1.
Ba mẹ tôi là hai thái cực trái ngược nhau. Một người đôi khi gian lận nhưng luôn giữ vẻ ngoài chính trực, một người luôn trung thực nhưng hay thấy ấm ức vì thiệt thòi.
2.
Ba tôi là người khéo ăn khéo nói, giỏi văn chương, thuần thục ứng xử, lễ nghĩa, ngoại giao. Người có chút nhạy bén, mẫn cán như vậy luôn chiếm ưu thế hơn và được đánh giá cao hơn mức bình thường. Nhưng họ cũng dễ bị cám dỗ dẫn dụ đi vào con đường lầm lỡ hơn. Tự cho bản thân thông minh và trở nên chiêu trò.
Cả ba tôi, cả nhà nội, đều là những người lầm lỡ như thế.
3.
Mẹ tôi ngược lại. Bà là đầu óc chậm chạp hơn, nhưng lại là người trung thực tuyệt đối. Bà ấy có thể phóng đại cảm xúc lên (vì bà ấy thật sự cảm thấy như vậy), hoặc truyền đạt sai lệch thông tin, ngữ nghĩa so với nguyên mẫu (vì bà ấy vốn hiểu sai từ đầu). Nhưng, bà ấy chưa bao giờ cố tình thay đổi nội dung hay tình tiết để câu chuyện có lợi cho bà. Nếu không thể nói ra sự thật, bà ấy sẽ chọn cách im lặng. Im lặng tuyệt đối. Không để lại ẩn ý bóng gió gì.
Vì thế, bà ấy nhận rất nhiều thiệt thòi về mình, trong rất nhiều năm. Điều đáng tiếc là bà ấy thấy ấm ức vì những thiệt thòi ấy. Bà ấy nên tự hào vì sự trung thực trong suốt đời mình.
4.
Tôi nhớ một tình huống mà sự trung thực lại chiến thắng âm thầm, rực rỡ nhất trong đời mình đó là khi ba mẹ tôi ly hôn. Cứ như cuộc chiến biểu tượng của tinh khôn và trung thực vậy. Mẹ tôi lúc đó đã bị nhà nội tôi bôi bác khắp nơi rất nhiều rồi.
Vốn tôi và mẹ thương lượng với bên ấy không ly hôn, chỉ bán một phần tài sản, chia đôi tiền bán được cho hai người là ba mẹ tôi. Bất chấp việc chữa trị cho ba tôi đã thâm hụt một lượng lớn tài sản trước đó. Nhưng nhà nội tôi tự tin tràn đầy, một mực ép ly hôn để lấy được nhiều hơn, không thì không ký giấy bán đất. Họ luôn lấn át được mẹ tôi trong các cuộc cải nhau và có kinh nghiệm hơn mẹ tôi vì ba tôi đã ly hôn một lần trước đó.
Nửa giai đoạn đầu tiên, nhà nội tôi thắng thế, nhưng đến gần cuối thì ván cờ lật ngược. Cuối cùng thì ba tôi được chia phần ít hơn nhiều so với dự tính ban đầu của bên nội.
5.
Hôm rồi chú tôi gọi điện nhờ tôi ký giấy bán đất của nội, tôi nhớ lại chuyện cũ mà thấy cuộc đời đúng giỏi trêu ngươi. Chuyện xưa diễn lại nhưng tôi thành người nắm cáng.
Lại định thử lòng tôi à? Vì sự chính trực của mình, tôi không làm khó họ, cũng không làm dễ họ.
6.
Gần như mỗi thử thách tôi đi qua, chiến thắng cuối cùng, dù có muộn màng, vẫn luôn thuộc về sự trung thực. Đây là một may mắn trong đời, vì không phải ai cũng có những trải nghiệm trọn vẹn về sự trung thực như thế.
Tôi luôn chọn chính trực, trung thực không phải tôi vì không thể nghĩ ra cách lươn lẹo, thảo mai, đổ lỗi, dối trá. Cũng không phải vì tin theo luật nhân quả hay luật hấp dẫn. (Tôi khá là nghi ngờ tín hiệu nghiệm của mấy cái luật đó là đằng khác.)
Với tôi, việc nghĩ ra mấy chiêu trò dễ dàng hơn giữ mình chính trực rất nhiều. Tôi không đi theo những cám dỗ kia vì tôi có đức tin của mình. Thà làm cành khô trụi lá hơn là phải gắn những chiếc lá giả lên người mình để trông tốt tươi. Vì đó là sự chọn lựa từ tận đáy lòng của, tôi luôn cảm thấy mãn nguyện và tự hào. Sự chính trực không đảm bảo đem đến cho tôi nhiều lợi ích hay mối quan hệ nhất, nhưng đem đến cho tôi những điều thật nhất.
TRUE ONE AND TRUE BEAUTY. Trường tồn và vĩnh cửu.
7.
Up hình mấy cái cây này vì chúng nó cứ bị người ta gắn dây gắn đèn lên thân lá. Thật khốn khổ. Khi nào người ta còn chưa thoải mái với sự thật, khi ấy người ta hãy còn thích tô vẽ, giả tạo.


