Write for the old me / VIẾT CHO TÔI VÀ CHO NHỮNG NGÀY XƯA CŨ.


Đôi lúc tôi thấy mình rất giống con thiêu thân. Cứ lao tới, lao tới, mà quên nhìn lại mình đã đi được bao xa, bao lâu rồi.

1.

Hôm rồi tôi có gặp lại một người bạn cũ. Đã lâu rồi chúng tôi chưa gặp nhau trực tiếp. Ký ức là một thứ kỳ lạ. Chỉ cần có một sợi chỉ kết nối, ký ức sẽ mặc nhiên sống dậy, như tro tàn vụt cháy.

Gặp lại bạn khiến tôi không khỏi nhớ về tôi của năm hai mươi tuổi. Trùng hợp là, cả năm đó và năm này, tôi đều đang trong cơn trầm cảm (depression) và kiệt sức (burned out). 

2.

Những năm hai mươi tuổi tôi gặp khá nhiều khó khăn, dồn dập, ngạt thở, cái cũ chưa dứt cái mới đã chồng lên, bế tắc vô cùng. Nhưng đó cũng là những năm tháng tôi học được nhiều điều từ em gái tôi, rằng dù tôi không nói nhưng vẻ mặt tôi cũng viết hết những nỗi niềm; rằng chỉ riêng việc viết ra hay chia sẻ đã giảm bớt gánh nặng rất nhiều; rằng chỉ cần một chút mở lòng, nhờ cậy giúp đỡ và được giúp đỡ là cái gì đó tuyệt vời hơn phép màu.

Đến thời điểm này, trừ ba tôi, em là người đối xử với tôi dịu dàng nhất. Mẹ và anh tôi cũng yêu thương tôi nhưng hai người ấy thật tình không biết cách cư xử dịu dàng.

3.

Cơn trầm cảm những hai mươi tuổi đến từ cảm giác bất lực của tôi trước những thứ mà tôi nghĩ thứ cần nhiều bản lĩnh hơn để giải quyết. Còn cơn kiệt sức năm ba mươi tuổi lại đến từ việc tôi cảm thấy liên tục bị áp đặt quá mức.

Đặc điểm chung là tôi đều cảm thấy sức khoẻ thể chất và tinh thần chạm đáy. Điểm khác nhau là trầm cảm khiến tôi không thể làm những gì tôi từng thích, thậm chí chối bỏ nó, như cách tôi cố chối bỏ chính mình thời điểm đó. Còn lần kiệt sức này tôi thấy dễ thở và tự tin hơn. Tôi vẫn đủ năng lượng để làm những gì mình thích, nhưng làm rất chậm rãi, thong thả. Thưởng thức và tận hưởng.

Tôi đợi đến ngày mình quên hôm nay là thứ mấy, ngày mấy. Tôi chỉ đơn giản trôi chầm chậm trong dòng chảy thời gian của mình.

4.

Bởi vì đây là lần thứ hai tôi rơi vào tình trạng tệ như thế này, tôi biết gốc rễ của vấn đề vẫn là cách tôi kết nối, cư xử, đưa ra yêu cầu với bản thân mình, có thể đã quá khắt khe. Ngắn gọn hơn là tôi kỳ vọng nó nhiều điều nhưng lại ít yêu thương, bao dung cho nó. Nên mục tiêu to lớn năm nay của tôi là yêu thương chính mình, nhiều nhiều hơn nữa. 🫂

5.

Sau đợt trầm cảm, tôi có một cách hay làm để tự truyền động lực cho mình mỗi ngày. Mỗi ngày tôi sẽ lên kế hoạch vài điều cần làm. Chỉ cần làm được 50% trong đó, tôi thấy mình đã hoàn thành tốt đẹp, làm được 80% chứng tỏ tôi đã làm rất tốt, còn 100% tức là quá mức xuất sắc rồi. 🌟🌟🌟🌟🌟

Còn nếu tôi không thể làm được điều nào cả? Không sao cả. Tôi có rất nhiều thời gian để yêu thương chính mình. Tôi sẽ tiếp tục vào hôm sau. Đến giờ, tôi đã hoàn thành biết bao nhiêu là việc cơ mà. 🐋