Sau khi đi qua những giông bão cuộc đời, tôi nhận ra rằng bình yên trong lòng mình là điều quý giá hơn tất thảy.
Nếu không tìm thấy, cảm thấy bình yên từ bên trong, tôi sẽ lao vào hay tạo ra những "cơn bão" từ bên ngoài.
1.
Tôi là người luôn ưu tiên xây dựng mối quan hệ cả hai cùng thắng, win-win.
Khi còn đang gắn kết vì mục tiêu chung, tôi luôn dành hết tâm sức vì điều đó, không ngại xông pha, phấn đấu, tranh đấu, bảo vệ, hay nhượng bộ, thay đổi. Miễn là mục tiêu chung của chúng tôi đạt được.
2.
Tuy nhiên, cuộc sống không là mơ bởi vì những trở ngại luôn tồn tại. Trở ngại đó, với tôi, bao gồm thiếu thái độ hợp tác, không có thành ý xây dựng, kéo dài tranh cải không vì sự phát triển chung, không còn chung chí hướng ban đầu, góp ý liên tục bị phớt lờ… Người khác có thể vẫn thấy ổn với những thứ tồi tệ như này nhưng tôi thì không.
Tại một thời điểm nào đó trong cái guồng quay liên hồi, hối hả như bất tận, tôi chợt nhận ra những cảm xúc tiêu cực trong lòng mình cứ tích tụ và phóng đại qua từng ngày. Tôi không còn cảm thấy bình yên hay yêu thích. Năng lượng của tôi liên tục bị ăn mòn và rồi tôi kiệt quệ. Những lúc thế này tôi biết mình không thể bước tiếp với đôi chân nặng như đeo chì. Tôi chọn rời đi.
3.
Việc rời đi của tôi dường như không báo trước. Tôi ra quyết định ở thời điểm tôi nhận ra điều đó là cần thiết và làm thôi. Âm thầm nhưng quyết liệt. Em tôi bảo cả quá trình như một cơn sóng thần. Ngỡ mọi thứ vẫn đang im ả thì sóng cuộn lên đột ngột rồi đập vào, cuốn trôi mọi thứ trong dòng nước xiết. Quá trình này đôi khi quá dữ dội với người không lường trước được nó, có thể khiến họ bị bối rối, ngỡ ngàng và ngợp ngạt.
Tôi thật lòng không cố ý gây ra cảm giác này cho họ. Đó chỉ là dự báo cảm giác có thể có của họ khi là người bị động rời đi. Lý do cho cách làm của mình, tôi chỉ không thấy ích lợi hay hiệu quả của việc tiếp tục leo thang căng thẳng hay bạo lực hoá để thay đổi, tháo gỡ một cái gì.
Rời đi không hẳn vì tôi không còn trân trọng họ, nhưng tôi chắc chắn trân trọng một mối quan hệ trọn vẹn hơn. Tôi không muốn những thứ tiêu cực tiếp tục hủy hoại những điều tốt đẹp trước đó, để rồi ngày sau nhớ về chỉ toàn căm ghét, đau đớn, yêu hận tình thù bla bla.
4.
Tất nhiên có những người giống tôi, chủ động rời đi trong mối quan hệ với tôi. Tôi hiểu động cơ của họ, cũng như tôi, và tôi không hề căm ghét gì họ sau đó. Tôi còn thấy may mắn và rút ra bài học kha khá là đằng khác.
Công bằng mà nói, sự chia tách đôi khi là cần thiết, tạo ra sự vắng mặt, tĩnh lặng; giúp cho đôi bên có thời gian suy nghĩ lại và sáng suốt hơn.
Nguyên tắc này tôi áp dụng cho tất cả các mối quan hệ: gia đình, người yêu, bạn bè, công việc, đồng nghiệp, khách hàng… chưa từng và sẽ không có ngoại lệ.
5.
Nhưng tôi cũng không là người cứng ngắc hay thiếu cảm thông. Có những mối quan hệ nứt nẻ, gãy đổ tôi vẫn chủ động, mở lòng hàn gắn lại. Như em gái “guột” của tôi, chúng tôi bo xì nhau cũng hai lần rồi.
Lý do quay lại luôn là vì chúng tôi đều thấy rằng mối quan hệ này ĐÁNG có được một cơ hội đi tiếp. Tất nhiên, điều kiện cần để trở lại vẫn là, chúng tôi thẳng thắng với nhau hơn và tôi thấy sự thay đổi, nỗ lực của đối phương trong việc dỡ bỏ trở ngại đã khiến tôi rời đi trước đó.
Thực tế thì mối quan hệ của tôi và em gái trở nên lành mạnh, cân bằng, sòng phẳng và gắn kết hơn trước đó sau mỗi lần đứt gãy và hàn gắn. Chúng tôi làm được điều đó vì dù cho có những khác biệt, sai sót, hiểu lầm, tổn thương xảy ra giữa hai người; thì những điều đó vẫn không quan trọng bằng tình chị em này. Chúng tôi hiểu rõ mình thật sự trân trọng nhau, trân trọng được biết nhau và bên nhau, trân trọng những giá trị người này đem đến cho người kia. Điều này làm tôi rất tự hào.
Không chỉ với em gái mình, những mối quan hệ khác tôi đều dành sự trân trọng như thế. Nếu không trân trọng tôi đã không dành thời gian, tâm sức, all in, whole heart.
6.
Xin hãy hiểu rằng thời gian với tôi rất quý giá. Tôi đồng ý dành thời gian cho điều gì đó hiển nhiên vì tôi thật sự xem trọng điều đó.

